Hàng trăm cảnh sát tìm thi thể bé gái bị vứt dưới suối

Sáng 20/9, Phòng CSĐT Công an tỉnh Đăk Nông bắt khẩn cấp Đỗ Văn Khanh (38 tuổi, tạm trú thôn Tân Linh, xã Nam Dong), nghi can sát hại bé Trần Thị Vân Ánh (13 tuổi, huyện Cư Jút).

Hàng trăm cán bộ, chiến sĩ cùng người dân tổ chức tìm kiếm nạn nhân vào đêm 19/9. Ảnh: Kh.Uyên

Trước đó, đêm 6/9, bé Ánh mất tích trong lúc rời nhà đi xem xem múa lân. Gia đình và người thân tìm kiếm nhiều nơi, sang cả vùng giáp ranh Campuchia nhưng không có kết quả.

Một bé gái có mặt trong đêm hội cho cảnh sát hay khi Ánh chụp ảnh lưu niệm với đội múa lân có nam thanh niên tóc dài, mặc áo trắng, người gầy, khoảng 30 tuổi đi xe máy gọi ra nói chuyện. Chừng 2 phút sau, Ánh lên xe người này. Bé gái có một bức ảnh chụp hai người đèo nhau.

Theo một cán bộ điều tra, trong những người có biểu hiện khả nghi, Khanh được chú ý nhất bởi trước đó thường xuyên liên lạc với bé Ánh.

Bị mời về làm việc, Khanh phủ nhận quen bé Ánh. Tuy nhiên, trước những mâu thuẫn trong lời khai, cùng với tấm ảnh mà bạn Ánh chụp được, hắn khai đã chở cô bé 13 tuổi đi chơi vào đêm 6/9. Khanh cũng thừa nhận đã sát hại nạn nhân, song chưa khai nguyên nhân, động cơ phạm tội.

Nghi can Khanh (x) và bé gái trong đêm hội múa lân. Ảnh: C.A

Trong tối 19/9, hàng trăm cảnh sát cùng người dân đã tham gia tìm kiếm thi thể của Ánh tại một dòng suối cạn, cách 50 mét so với cây cầu sắt giáp ranh giữa hai xã Tâm Thắng và Nam Dong. Đến 23h, sau gần 4 tiếng, lực lượng chức năng đã thấy xác nạn nhân.

“Ánh úp mặt dưới nước, trên người chỉ khoác chiếc áo cánh dơi mỏng màu đỏ”, một cán bộ điều tra cho biết.

Công an tỉnh Đăk Nông đang lấy lời khai hung thủ, khám nghiệm tử thi, hiện trường để làm rõ vụ án.

Cận cảnh công nghệ làm me vắt… bằng chân bẩn

Những đôi chân trần đi qua đi lại trên nền chợ đầy bùn đất, rác rưởi, ruồi nhặng, rồi chính chân đó lại vô tư đạp, nhào me vắt để bán cho khách.

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 1

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 1 – Ảnh: Đình Khánh

7 giờ sáng 17-9-2014, phóng viên Tuổi Trẻ có mặt tại chợ đầu mối nông sản thực phẩm Thủ Đức, TP.HCM và chứng kiến cảnh sơ chế me vắt (gia vị nấu ăn) ở đây vô cùng mất vệ sinh.

Sự việc diễn ra tại sạp Thành Đạt, ở khu chợ A. Sạp này chuyên kinh doanh các loại rau củ, gia vị. Năm người: hai nam, ba nữ tất bật nhận hàng trăm bao me đóng trong bao tải từ xe tải rồi đem cho vào máy đánh tơi. Me đánh tơi được chất ngổn ngang trên nền sạp.

Những đôi chân trần đi qua đi lại trên nền chợ đầy bùn đất, rác rưởi, ruồi nhặng, rồi cứ thể thản nhiên giẫm thẳng lên những đống me vừa được đánh tơi.

Ngay sau đó, số me này được đóng gói vào các bao nilông gọn gàng, đẹp mắt.

Đến hơn 8 giờ sáng, công đoạn đánh tơi me ở đây xong xuôi cũng là lúc các tiểu thương đến lấy hàng đem về bán ở các chợ lẻ.

Cứ thế, không biết bao nhiêu tấn me đã bị giẫm đạp dưới những đôi chân trần mất vệ sinh này, để rồi được đóng vào những gói đẹp đẽ, bán cho người tiêu dùng nêm nếm vào những món ăn hằng ngày.

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 2

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 2- Ảnh: Đức Trong

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 3

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 3- Ảnh: Đức Trong

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 4

Những đôi chân đi lại trên nền chợ bẩn rồi thản nhiên giẫm lên đống me 4- Ảnh: Đức Trong

Thuốc lá ảnh hưởng nhiều mặt đến khả năng sinh sản

Những ảnh hưởng của hút thuốc không chỉ giới hạn ở những người hút thuốc chủ động. Những người hút thuốc thụ động cũng có nguy cơ lớn. Dù bạn hút thuốc hay vợ/chồng của bạn hút thuốc, điều này sẽ gây ra những tổn hại tương đương đến khả năng sinh sản của cả hai người.

Dưới đây là một số ảnh hưởng của hút thuốc lên khả năng sinh sản của cả nam và nữ.

Giảm số lượng tinh trùng: Hút thuốc làm giảm số lượng tinh trùng. Thông thường số lượng tinh trùng càng nhiều càng tăng khả năng thụ thai. Nhưng khi số lượng tinh trùng giảm, cơ hội thụ tinh sẽ giảm đi.

Giảm độ di dộng tinh trùng: Độ di động của tinh trùng là khả năng bơi lội của tinh trùng. Tinh trùng càng bơi lội tốt, cơ hội thụ tinh càng cao. Nếu khả năng di chuyển của tinh trùng kém sẽ khó gặp được trứng để thụ tinh. Mặc dù không trực tiếp gây vô sinh nhưng điều này ảnh hưởng tới khả năng thụ tinh.

Cản trở vận chuyển trứng: Hút thuốc sẽ khiến bạn vô sinh vì khiến trứng khó di chuyển qua vòi trứng để vào tử cung. Nếu trứng không thể vào tới tử cung, sẽ không có cơ hội thụ thai.

ADN bị tổn thương: Hút thuốc ảnh hưởng tới khả năng sinh sản vì nó được cho là gây tổn thương ADN. Khi tinh trùng hoặc trứng chứa AND bị tổn thương, khả năng thụ tinh của nó bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thậm chí, nếu được thụ tinh, cơ hội sảy thai luôn thường trực.

Rối loạn cương dương: Khi bị rối loạn cương dương, nam giới sẽ gặp khó khăn trong việc duy trì chuyện quan hệ. Một nguyên nhân của tình trạng này là hút thuốc, vì vậy có thể nói rằng hút thuốc có thể khiến bạn vô sinh.

Mất cân bằng hormone: Với nhiều hóa chất từ thuốc lá xâm nhập vào máu, các hormone của cả nam và nữ đều bị ảnh hưởng. Khi hormone bị ảnh hưởng cơ quan sinh sản của cơ thể cũng bị ảnh hưởng.

Mãn kinh sớm: Hút thuốc ảnh hưởng tới khả năng sinh sản vì hút thuốc sẽ làm tăng tốc độ hết trứng ở phụ nữ. Trứng bị mất không được thay thế dẫn tới mãn kinh sớm. Điều này có nghĩa là giảm cơ hội mang thai.

Cưới được vài ngày em bỏ tôi về với tình cũ

Tôi và em dạy chung trường, tôi 42 tuổi và em cũng thế. Cách đây chín tháng tôi đến với em khi em buồn người thương của mình, em nghĩ anh ấy đang quen người khác. Tôi an ủi, sau đó ba tháng em chấp nhận lời cầu hôn của tôi. Chúng tôi để hai bên gia đình gặp mặt, định ngày cưới, trước ngày cưới em lại muốn hủy hôn vì vẫn còn thương người cũ. Em muốn tự vẫn nhưng tôi đã can ngăn, thiệp mời đã phát nên em chấp nhận cưới.

Ảnh minh họa

Sau khi cưới được một tuần em trả lại đồ cưới và bỏ tôi để trở về với người cũ. Hai tháng qua dù em trở về nhưng người đó không chấp nhận, lạnh nhạt và không tha thứ cho em. Tôi muốn em trở về với mình vì không chấp nhận việc bị em bỏ rơi khi vừa mới cưới. Mẹ khuyên can tôi không nên trở lại với em, người như vậy không xứng đáng để tôi thương.

Trước khi cưới tôi vẫn biết em không yêu mình, chỉ vì giận người yêu (thực tế hai người đã sống chung với nhau hơn 10 năm rồi) mà em đã chấp nhận lấy tôi. Người yêu cũ không tha thứ nên em đồng ý trở về bên tôi nhưng chẳng thể quên được người đó. Em nói giờ có thương tôi nhưng vẫn nhắn những lời yêu thương nhung nhớ và muốn trở về với người cũ.

Tôi cần em vì đã qua một lần ly dị, em là người phụ nữ hiền dịu nên tôi cảm thấy phù hợp với mình. Tôi muốn em trở về vì em có những thứ tôi cần nhưng không biết sau này em có bỏ đi nữa không. Tôi nên chờ em thương mình hay tìm người phụ nữ khác phù hợp hơn? Tôi đã ly dị gần hai năm nên cần có người bên cạnh để quan tâm đến mình, hãy chia sẻ cùng tôi.

Cuộc tháo chạy tình yêu của anh chàng nghèo

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, bố mẹ đều là những người quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho giời”. Nhà tôi có bốn anh chị em, vì hoàn cảnh khó khăn nên chẳng ai được học hành tới nơi tới chốn. Tuy nhiên, chúng tôi luôn được bố mẹ dạy dỗ những điều hơn lẽ thiệt. Tôi là con thứ hai, chắc vì sáng sủa và đỡ ngu ngơ hơn nên được ưu tiên ăn học hơn cả. Năm 1995 tôi trở thành sinh viên Bách khoa, Hà Nội. Cuộc sống khó khăn nên ngay từ những ngày đầu đặt chân ra thủ đô tôi đã phải bươn chải, đi bán báo, bán bánh mỳ, đánh giầy… Cũng vì cuộc sống khó khăn nên cả cuộc đời sinh viên tôi chưa biết đến tình yêu là gì.

Cuộc tháo chạy tình yêu của anh chàng nghèo: Ảnh minh họa

Năm 2001, sau hai năm ra trường, tôi vẫn loay hoay đi tìm cho mình một việc làm ổn định tại thủ đô, quả thật không dễ cho một chàng trai nông thôn như tôi để có công việc dễ kiếm ra tiền. Tôi xin vào làm ở một xưởng cơ khí, lương kỹ sư kiêm làm thợ cũng chỉ đủ ăn tiêu và trả tiền thuê trọ, hàng tháng tằn tiện lắm mới gửi được về cho bố mẹ ở quê vài ba trăm. Buổi tối, tôi với một cậu em cùng thuê trọ lại ra vỉa hè bán linh tinh những thứ đem từ quê lên (những món này tôi đã ngán đến tận cổ) nhưng lại là món ngon giữa đất thủ đô.

Một buổi tối đầu đông năm 2001, chúng tôi vừa đưa mẻ ngô luộc còn nóng hôi hổi ra vỉa hè, vài ba chiếc ghế nhựa sứt mẻ chỏng chơ, một bếp than tổ ong để nướng thì hai chiếc xe máy đỗ xịch: “Cho em chục bắp ngô luộc anh ơi” – một cô trong nhóm cất tiếng. Tôi nhìn ra, nhóm năm người gồm hai nam ba nữ, thú thực hồi đó tôi chả biết là xe hiệu gì, mãi sau này tôi mới biết đó là xe Dream. Tôi lên tiếng rồi vội vã gói 10 bắp ngô luộc vào giấy báo, cho vào túi bóng. Tổng cộng hết 20 nghìn đồng nhưng một thanh niên trong nhóm đưa 15 nghìn đồng rồi bảo tôi bán đắt và nói thiếu năm nghìn đồng sẽ trả sau. Rồi cả nhóm phóng đi, mặc cho tôi chưa kịp nói một câu.

Với tôi, những chuyện như vậy hết sức bình thường bởi lẽ không chỉ ở thủ đô mà ngay ở vùng quê nghèo khó của tôi, ăn chịu, ăn quỵt tiền cũng là chuyện thường ngày ở huyện. Mọi việc qua đi, như những cơn gió mùa đông thoảng qua rồi mất hút sau những hàng cây xiêu vẹo. Một tối cuối tuần, khoảng chục hôm sau chuyện người thanh niên nợ tiền đó, vẫn nồi ngô luộc, bếp than tổ ong, chúng tôi mưu sinh cho ngày mai. Em đến, lặng lẽ, không ồn ào như buổi tối hôm nào, trên một chiếc xe đạp mini, khác hẳn chiếc xe máy cáu cạnh lần trước.

“Em xin lỗi”, cô gái cất tiếng, “Hôm trước bạn em đùa, mong các anh thông cảm, cho em gửi nốt năm nghìn đồng”. Tôi giờ mới có dịp ngắm nhìn em, một cô gái khá xinh, dáng dấp của con nhà khá giả nhưng những gì em đang thể hiện trước tôi lại không nói lên sự khá giả đó. Em giới thiệu tên là Phương, tốt nghiệp đại học Ngoại thương hai năm rồi, hiện kinh doanh nho nhỏ. Em nói quê ở Hà Giang, đang thuê trọ ở khu làng Cót. Rồi chúng tôi quen nhau, thân nhau, yêu nhau lúc nào không biết.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, gần hai năm kể từ ngày chúng tôi gặp nhau nhưng chưa một lần về quê thăm nhà nhau, cũng do công việc của hai đứa bận bịu quá, kể cả thời gian gặp nhau cũng ít, chủ yếu nhắn tin trên điện thoại. Thời gian này tôi cũng có điện thoại di động, là em mua tặng nhân dịp sinh nhật tròn 26 tuổi. Rồi tôi tìm được việc làm ổn định, em cũng kinh doanh ngày một phát đạt (đấy là do em bảo thế). Em mua tặng tôi nhiều thứ, từ quần áo, điện thoại di động… tôi vẫn ngây ngô tin vào tình yêu, tin vào những gì em nói.

Chúng tôi vẫn gặp nhau dù chỉ một tháng đôi lần, hàng ngày vẫn nhắn tin trò chuyện yêu thương nhưng với tôi, gia đình em là một ẩn số. Rồi một ngày, tôi được cơ quan cử đi công tác Hà Giang, vui mừng và háo hức thông báo với em nhưng em bịa ra muôn vàn lý do để không cho tôi đến nhà. Ban đầu tôi tin, sau rồi chột dạ, một đợt tôi xin cơ quan nghỉ vài ngày lo chuyện gia đình, tiện thể lặng lẽ theo dõi em. Tôi tìm ra một sự thật, không biết nên vui hay nên lo. Nhà em là căn biệt thự rộng mênh mông giữa một quận trung tâm thủ đô, có người ăn kẻ ở, bố em là một quan chức có tiếng, mẹ em cũng là một nhà kinh doanh thành đạt. Tôi thấy mình lạc lõng, lẻ loi và cô đơn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hàng loạt câu hỏi vì sao diễn ra trong đầu tôi.

Không biết có phải vì thấy tự ái với cái nghèo của mình hay choáng ngợp bởi sự giàu có của gia đình em mà tôi thấy mình có lỗi, có lỗi vì đã yêu em. Tôi tự trách mình, trách một tình yêu quá vô tư mà không hình dung ra mình đang vụ lợi. Tôi chưa tiếp xúc với bất cứ ai trong gia đình em nhưng trong đầu phảng phất những cái phất tay của lão Nghị Quế, cái nguýt, cái lườm, cái bĩu môi đầy dè bỉu của mụ Nghị. Tôi không đủ dũng khí, không đủ can đảm để đối diện với tình yêu, nói đúng ra tôi đã bị cái nghèo, cái hèn giết chết ý chí và nghị lực của một người đàn ông.

Tôi âm thầm rời xa em từ ngày đó như một cuộc tháo chạy, tôi cũng không biết mình là gì trong cuộc tháo chạy đó. 11 năm trôi qua, tôi đã có gia đình, một cơ ngơi to đẹp giữa thủ đô mà bao người phải ao ước, vợ hiền và hai bé con ngoan ngoãn. Đến giờ tôi cũng không biết mình đã đúng hay sai khi chạy trốn một tình yêu, chỉ biết rằng đằng sau sự trốn chạy đó là một nỗ lực, sự phấn đấu không ngừng nghỉ của bản thân. Giờ em cũng như tôi, có một gia đình riêng hạnh phúc. Không biết ngày xưa em suy nghĩ gì khi tôi âm thầm ra đi nhưng tôi tin một điều tình yêu không bao giờ dành cho những kẻ hèn nhát, chỉ khi thật dũng cảm chúng ta mới có được tình yêu.

Bị mất việc vì ngoại hình không đẹp

Tôi ra trường được một năm, công việc khá lận đận, chẳng đâu vào đâu. Tôi học chuyên ngành hành chính văn thư – ngành học mọi người cho là rất khó xin việc. Tôi không tin vào điều đó, nghĩ nhiều khi xin việc cũng do năng lực của bản thân hoặc do may mắn vì hiện tại nhiều người học ở những trường đại học danh tiếng ra vẫn có nguy cơ thất nghiệp.

Thế rồi ngày cầm tấm bằng tốt nghiệp đỏ chói trên tay cũng đến, tôi vô cùng hạnh phúc vì nghĩ sẽ kiếm được việc làm trong thời gian ngắn, có thêm thu nhập để duy trì cuộc sống, không còn phụ thuộc vào gia đình nữa. Vậy mà mọi chuyện chẳng như mong đợi, kể từ đây gian khó bắt đầu ập đến, con đường tôi đang đi sao tăm tối, mù mịt quá…

Bị mất việc vì ngoại hình không đẹp: Ảnh minh họa

Tôi rải hồ sơ khắp nơi ở thủ đô này, cuối cùng chỉ nhận được sự thất vọng vì là sinh viên mới ra trường, chưa có kinh nghiệm nên chẳng nơi đâu nhận. Số tiền tích góp bấy lâu nay đã cạn kiệt, tôi lại kiếm việc làm thêm để có chi phí tiếp tục xin việc. Tôi làm thêm trong quán ăn, vì làm theo ca nên vẫn có thời gian đi nộp hồ sơ sau mỗi giờ làm, đổi lại buổi sáng tôi phải dậy rất sớm để kịp giờ. Thời gian đó vào mùa đông, khi mọi người đang chìm sâu trong giấc ngủ tôi phải dậy từ tờ mờ sáng, lạch cạch đạp xe tới chỗ làm. Nhiều hôm đi đường trời lạnh cộng thêm mưa gió làm cho đôi bàn tay cóng buốt, có khi bị lạnh tới nỗi chân tay cóng lại không còn cảm giác gì nữa. Những điều đó không làm tôi nản lòng vì nghĩ cứ cố gắng sẽ có ngày thành công, cuộc sống của mình khó khăn nên đành phải chấp nhận vậy.

Gần một năm trôi qua, tôi cũng tìm được việc, nghỉ ở chỗ làm thêm để bắt đầu công việc mới, tưởng từ nay mọi chuyện sẽ tốt đẹp khi được chị trưởng phòng nói: “Vì em chưa có nhiều kinh nghiệm nên chị sẽ hướng dẫn và đào tạo thêm”. Thời gian làm việc tại đây tôi rất chăm chỉ, chủ động trong mọi công việc, không để ai phải nhắc nhở, các anh chị đồng nghiệp cũng quý mến. Thấy như thế tôi càng cảm thấy yên tâm về công việc. Chỉ có một điều sếp không hài lòng là ngoại hình tôi chưa đẹp mà vị trí đảm nhiệm lại là hành chính lễ tân. Theo đánh giá của mọi người, tôi cũng khá xinh xắn, dễ nhìn nhưng chiều cao hơi hạn chế.

Những công việc hàng ngày tôi hoàn thành khá tốt, tưởng sẽ không có chuyện gì xảy ra, thế rồi một hôm nhận được quyết định nghỉ việc mà lý do rất đơn giản: ngoại hình không đẹp. Tôi buồn nhưng không quá u sầu hay nản lòng, lại tiếp tục nộp hồ sơ. Sau gần một tháng được gọi đi làm ở một tập đoàn lớn, ở đây tôi cũng đảm nhận vị trí nhân viên lễ tân, cảm thấy yên tâm vì họ không quá coi trọng hình thức bên ngoài, điều họ quan tâm là năng lực làm việc. Được làm trong một môi trường khá tốt và hiện đại tôi vui mừng biết bao, ngày nào cũng gọi điện tâm sự với mẹ. Vậy mà niềm vui chỉ vỏn vẹn được một tuần, tôi lại nhận quyết định cho thôi việc chỉ vì sếp nghi ngờ tôi là người thân của một ai đó trong công ty.

Sau khi nghỉ việc tôi không dám chia sẻ với bạn bè vì sợ bạn hỏi lý do tôi không biết phải trả lời thế nào, chính tôi cũng cảm thấy những lý do bị cho nghỉ việc quá vô lý, chẳng thể tin được. Sau lần này tôi cảm thấy khá mệt mỏi, sao con đường sự nghiệp lại lận đận như thế. Giờ tôi tiếp tục nộp hồ sơ nhưng không biết rồi số phận sẽ thế nào nữa, quê tôi nghèo nên có về cũng chẳng biết làm gì, chỉ còn cách bám trụ trên thành phố kiếm sống, chẳng nhẽ mất mấy năm ăn học giờ lại xin đi làm công nhân, nếu thế thì tương lai của tôi sau này sẽ như thế nào? Giờ tôi phải làm sao? Phải bắt đầu từ đâu? Mong mọi người hãy cho tôi những lời khuyên bổ ích để tiếp tục sự nghiệp còn dang dở của mình.

Cưỡng hiếp bé gái 12 tuổi, cụ ông ân hận đòi tự tử

Theo thông tin ban đầu, vào ngày 18/1, bé Trần Thanh Thúy (12 tuổi) đến nhà ông bà ngoại chơi tại xã Hưng Thạnh, huyện Tân An, Long An. Tại đây, ông Hồ Văn Quít (64 tuổi, hàng xóm) bắt gặp bé Thúy rồi nảy sinh ý định thực hiện hành vi giao cấu.

Để thực hiện hành vi, Quít đã mời bé Thúy ăn cơm rồi uống café để gần gũi. Khi phát hiện nhà vắng người, “yêu râu bạc” đưa bé Thúy vào buồng ngủ thực hiện hành vi đồi bại.

Chân dung “yêu râu bạc” tại phiên tòa xét xử.

Chân dung “yêu râu bạc” tại phiên tòa xét xử.

Khi đang giao cấu với nạn nhân, Quít phát hiện bé Thúy máu chảy nhiều ở “vùng kín” nên vội đưa đến bệnh viện điều trị. Trên đường về, biết hành vi của mình không thể chối cãi, gã ân hận nên mua thuốc chuột về tự tử nhưng bất thành.

Tại phiên tòa, HĐXX tỉnh Long An đã quyết định tuyên phạt bị cáo Hồ Văn Quít 14 năm tù giam về tội “hiếp dâm trẻ em”.

Gã MC giết, cắt thịt người tình man rợ trong ngôi biệt thự

Ngày 15/12, cơ quan điều tra Công an quận Long Biên (Hà Nội) đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can về tội “giết người” đối với Nguyễn Hữu Chính, SN 1979, trú thôn Ninh Vũ, xã Bình Kiều, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên.

Sau hơn một ngày bị bắt, Chính vẫn chưa hết cơn “ngáo đá”. Y nói luyên thuyên như một kẻ hoang tưởng khi trả lời các câu hỏi của điều tra viên.

Chính khai, vào khoảng 22h khuya, sau khi sử dụng ma túy đá, Chính và người tình là chị Đường Thị Hằng (SN 1985, quê huyện Chiêm Hóa, Tuyên Quang) tiến hành ái ân.

Hình ảnh Khởi tố gã MC giết, cắt thịt người tình man rợ trong ngôi biệt thự số 1

Chân dung hung thủ Nguyễn Hữu Chính

Lúc này, trong cơn phê ma túy, Chính nghĩ chị Hằng là yêu tinh, đang… hút máu mình nên vùng dậy dùng móc áo và dao nhọn đâm chém loạn xạ vào người chị Hằng cho đến khi nạn nhân gục xuống. Sau đó Chính để chị Hằng nằm trên giường trong tình trạng chỉ mặc chiếc quần lót, rồi chui vào nhà vệ sinh của phòng trọ ngủ đến sáng.

“Tôi có cảm nhận Hằng như một con yêu tinh. Tay của cô ấy phát ra điện…Rồi khi tôi hôn cô ấy, tôi thấy lưỡi của cô ấy đỏ, dài như một con rắn, chui cả vào bụng tôi. Tôi biết giết người là sai nhưng nếu tôi không giết cô ấy thì cô ấy cũng giết tôi”, Chính nói.

Theo lời khai của Chính: “Lý do tôi giết rồi cắt cắt đầu ngón tay cô ấy vì tôi nghĩ đầu ngón tay ngón chân cô ấy phụt ra cái gì đó như điện, tôi sợ quá phải trốn vào nhà vệ sinh, sáng hôm sau mới dám ra ngoài!”.

Trước đó, sáng 14/12, anh Nguyễn Văn Dinh, người trông coi biệt thự ở ngõ 68 phường Ngọc Thụy (quận Long Biên, Hà Nội), phát hiện cô gái lạ tử vong trên giường. Cơ thể nạn nhân có nhiều vết chém, máu vương vãi trên giường và sàn nhà. Các ngón chân, tay của cô gái có dấu hiệu bị cứa đứt lìa.

Hình ảnh Khởi tố gã MC giết, cắt thịt người tình man rợ trong ngôi biệt thự số 2

Đường Thị Hằng bị giết hại dã man trong phòng trọ của người yêu

Mở cửa nhà vệ sinh kiểm tra, anh Dinh thấy Chính (ở thuê tại căn biệt thự) ngồi thất thần bên trong. Thấy có người vào, Chính đứng lên đi ra ngoài và bị cảnh sát bắt ngay sau đó.

Tại hiện trường, lực lượng chức năng đã thu giữ dụng cụ mà các dân chơi chuyên dùng để “đập đá”.

Được biết, Chính ra Hà Nội thuê nhà khoảng 2 năm nay. Chính kiếm sống bằng việc làm MC cho các đám cưới hoặc phòng trà và quán ca nhạc. Mỗi buổi diễn thuyết tại đám cưới trong khoảng một giờ đồng, Chính cũng bỏ túi được khoảng 500 nghìn đồng. Ngoài ra với “tài” ca hát, Chính cũng được một số quán mời làm ca sỹ với nghệ danh là Đức Chính.

Sinh ra trong một gia đình thuần nông, Chính là con của người vợ thứ 2 nên ngay từ nhỏ anh ta đã phải tự lập cuộc sống.

Một người hàng xóm cạnh nhà Chính cho biết: “ngày nhỏ Chính rất chịu khó. Thường tự mày mò học những thứ mình thích và điều lạ là thứ gì anh ta cũng biết. Có một dạo Chính lên Hà Nội lang thang làm nghề đánh giày. Chẳng biết học lỏm ở đâu mà anh ta lại biết cắt tóc và cắt rất giỏi. Thế rồi sau đó, Chính tự mua đàn về học, chỉ một thời gian sau Chính có thể vừa đàn, vừa hát rất hay. Kể từ ngày đó, mỗi khi có đám cưới trong làng, gia chủ lại cố gắng mời Chính đến hát góp vui và Chính được đón tiếp như một “ngôi sao” của bữa tiệc vùng quê”.

Gã cậu đồi bại tra tấn cháu 3 tuổi, loạn luân với chị gái

Thậm chí, nếu không xin được tiền mỗi ngày, thì hai anh em nhà cháu bé 3 tuổi bị bỏ đói và đuổi ra ngủ ngoài đường. Một tháng 30 ngày, hai cháu bé phải gánh chịu những trận đòn bầm giập mà không dám khóc. Điều đáng nói, là người cậu ruột tàn ác ấy lại chính là kẻ ép mẹ các cháu để được quan hệ mỗi lúc lên cơn dục vọng.

Một tháng 30 ngày bị đánh đập

Ngày 1/11, công an phường Tân Hưng (quận 7, TP.HCM) cho biết, đơn vị này vừa  tổ chức giải cứu cho cháu Trịnh Nguyễn Thành Đức (3 tuổi) và anh trai là Trịnh Nguyễn Thành Đạt (7 tuổi) khi phát hiện bị một người thân đánh đập tàn bạo.

Điều đáng nói là người đánh đập hai cháu bé đến tím tái mặt mũi không ai khác mà chính là người cậu ruột Trịnh Đức Hòa (SN 1998). Sự việc vỡ òa khiến người dân bàng hoàng, sửng sốt vì lối sống côn đồ của người cậu và sự vô tâm của những người lớn.

Cậu tra tấn cháu 3 tuổi, loạn luân với chị gái - Ảnh 1

Cháu Đức bị cậu ruột bạo hành dã man. Ảnh: C.Q

Trao đổi với PV, anh T.H.Q. (ngụ tại phường Tân Hưng, quận 7) cho biết: “Vào khoảng 0h30 ngày 30/10, tôi đóng cửa đi ngủ thì phát hiện có 3 đứa trẻ, trong đó có một cháu nhỏ chừng 3 tuổi (Đức – PV) không mặc quần áo đang lang thang ngoài đường trong đêm khuya. Không chỉ vậy, vùng mắt của cháu Đức còn tím bầm, vết thương đang rỉ máu trên mặt.

Thấy xót lòng, tôi gọi hai cháu nhỏ vào nhà ngủ tạm nhưng chúng nhất quyết không chịu. Tuy nhiên, tôi vẫn quyết định đứa cháu Đức vào nhà, còn hai đứa lớn bỏ đi và hứa sẽ đón vào 7h sáng”.

Cho đến sáng 30/10, anh Q. đã mang cháu Đức đến cơ quan công an phường Tân Hưng để trình báo sự việc. Sau khi tiếp nhận và quan sát thì cơ quan công an phát hiện vùng lưng và mông của cháu Đức chằng chịt những vết thương ngang dọc. Mắt Đức tím bầm, phần cổ, đùi và chân chi chít vết châm vì điếu thuốc lá đang cháy. Ngay sau đó, cậu ruột của cháu Đức là Hòa bị cơ quan công an phường Tân Hưng mời lên làm việc.

Tại đây, Hòa khai nhận nguyên nhân đánh cháu Đức là do bắt cháu đi xin tiền nhưng cháu không nghe lời. Vì vậy, Hòa đã lấy một đoạn cây dài khoảng 500cm đánh vào mông và chân của cháu Đức.

Bên cạnh đó, Hòa còn lấy tay tát, dùng đầu gối đập vào mặt cháu làm bầm tím hai con mắt. Không những thế, một người bạn là Đặng Tấn Cường (SN 2001) còn dùng điếu thuốc lá đốt cháy chích vào khắp người Đức. Ngay sau đó, Cường và Hòa rủ nhau đi chơi điện tử và để mặc cháu Đức đối diện với cơn đau của các vết thương. Nhận được tin báo, công an phường Tân Hưng đã mời hai đối tượng này lên làm việc.

Tuy nhiên, sáng 1/11, PV tìm đến khu nhà trọ của cháu Đức sinh sống thì không khỏi xót xa khi nghe người dân nơi đây kể lại lại hoàn cảnh của cháu.

Bà L.T.S. (45 tuổi, ngụ hẻm 108 Lê Văn Lương, phường Tân Hưng) cho biết: “Một tháng 30 ngày, chúng tôi phải chứng kiến cảnh hai anh em nhà cháu Đức bị người ta đánh đập, hành hạ một cách tàn nhẫn. Không ngày nào là các cháu không phải đối diện với những trận đòn đau đớn do một tay Hòa gây ra chỉ vì không đi xin được tiền. Điều đáng nói là, mỗi lần đánh hai đứa nhỏ, Hòa cấm hai cháu không được gào khóc, càng khóc thì Hòa càng mạnh tay hơn”.

Anh K. (người quen của gia đình cháu Đức) tâm sự: “Người dân bức xúc nên nhiều hôm nắm đầu Hòa ra đánh xem nó có biết đau không mà nỡ đối xử với thằng bé như thế. Thậm chí, chúng tôi đã mời cơ quan chức năng vào nhiều lần, nhưng hai cháu nhỏ vẫn không thể nào thoát khỏi những trận đòn vì không nghe lời đi xin tiền. Không ai có thể cảm hóa được Hòa, bởi lối sống côn đồ và hung hãn dù tuổi đời còn quá nhỏ. Điều đáng nói là, mỗi lần Hòa đánh đập cháu Đức đều có người lớn trong nhà, nhưng không ai thèm can ngăn, để mặc Hòa lộng hành”.

Cậu tra tấn cháu 3 tuổi, loạn luân với chị gái - Ảnh 2

Căn phòng trọ đổ nát của gia đình bà N – (Ảnh Thơ Trịnh).

Tấn bi kịch truyền kiếp

Xót thương cho sự bất hạnh của hai anh em Đức, ông N.V.D. (60 tuổi) cho hay: “Không ai kìm nổi được nước mắt khi phải chứng kiến cảnh hai đứa nhỏ bị những người lớn hành hạ, đánh đập quá tàn nhẫn. Là hàng xóm, chúng tôi biết rất rõ, bà ngoại của mấy đứa trẻ là Trần Thị N., ngày nào cũng bắt Hòa dẫn hai đứa nhỏ đi xin tiền.

Nếu như, hôm nào không xin được đồng nào thì đồng nghĩa với việc hai cháu bị bỏ đói, đuổi ra ngủ ngoài đường mặc cho mưa gió, lạnh lẽo. Còn riêng bà N., ngày nào cũng đi lên các chùa để xem bói cho người khác lấy tiền bỏ túi từ sáng tới tối khuya mới về. Và nếu không chịu nghe lời đi xin thì các cháu phải đối diện với những trận đòn mà ngay cả một người lớn cũng khó lòng chịu đựng được”.

Ông D. chia sẻ thêm: “Đau lòng hơn nữa, không biết vô tình hay số phận sắp đặt, hai đứa nhỏ đi lại vết đổ mà ông ngoại của các cháu từng phải gánh chịu. Cách đây mấy tháng, vì không kiếm được tiền, lại bị người ta móc sạch túi khi đi bán vé số, ông ấy đã bị bà N. bỏ đói, bỏ rét ngoài đường. Đến khi ông ấy bệnh nặng, tiểu ra máu mà bà N. vẫn thản nhiên để mặc kệ ông ấy với màn đêm, sương lạnh. Cứ như thế qua nhiều ngày đêm, vì quá kiệt sức ông ấy đã trút hơi thở cuối cùng ở ngoài đường.

Thế nhưng, bà N. vẫn không hề đưa ông ấy vào nhà. Thấy cảnh quá đau lòng, bà con lối xóm phải gom góp tiền để mua quan tài, làm đám ma cho ông ấy. Còn bà N. cứ sống ung dung, tự tại mà không mảy may thương xót cho những đau đớn của chồng con và những đứa cháu thơ dại phải gánh chịu. Số tiền mà mấy đứa nhỏ kiếm được, bà N. dùng để mua kem dưỡng da, xăm môi, chăm sóc nhan sắc. Quả thật bà ta quá thất đức!”.

Tiếp tục câu chuyện đẫm nước mắt về gia đình của cháu Đức, anh X. (người con rể của bà N.) chia sẻ: “Mẹ cháu Đức và Đạt là chị Trịnh Thị Tuyết N. (SN 1991) vốn là một người phụ nữ rất bất hạnh và chịu nhiều nỗi đau do chính mẹ đẻ và em trai mình gây ra. Dù còn rất ít tuổi, nhưng chị đã đèo bòng bên mình 3 đứa con nhỏ. Trong đó, đứa nhỏ nhất vừa sinh ra đã phải đem cho vì không có khả năng nuôi dưỡng.

Chồng chị Tuyết N. hiện đã ngồi tù mấy năm nay do uống rượu say, quậy phá, hành hung người khác. Hàng ngày, chị Tuyết N. và hai đứa con của mình bị bắt phải đi ra đường kiếm tiền bằng mọi cách. Nếu không có tiền thì phải ngủ bờ, ngủ bụi. Cuộc sống cứ thế trượt dài trong nước mắt và đớn đau đến nỗi không ai còn biết đau nữa. Bằng chứng là, thằng Đức và Đạt bị đánh không biết bao nhiêu trận mà nó không dám khóc”.

Cậu tra tấn cháu 3 tuổi, loạn luân với chị gái - Ảnh 3

Chị N. bế Đức (bên trái), Hòa (cậu ruột hành hạ Đức, bên phải).

Sự thật khủng khiếp!

Không những thế, PV nghẹn lại khi nghe bà S. nói: “Đâu chỉ có thế, chị Tuyết N. còn bị chính Hòa nhiều lần xâm hại tình dục một cách trắng trợn mỗi khi Hòa nổi cơn dục vọng. Người dân nơi đây, không ai là không biết điều đó. Rất đau lòng bởi chị N. không dám phản ứng lại cậu em trai đồi bại của mình bởi nếu chống là bị đánh. Thậm chí, bị phát hiện ra hành vi đồi bại với chị gái, Hòa còn quát tháo người dân.

Trơ trẽn hơn, nhiều bữa đi ngoài đường, Hòa còn thản nhiên sàm sỡ chị gái. Không những thế, có thông tin Hòa còn xâm hại tình dục cả với đứa cháu (SN 2003) con của chị gái đầu. Với tất cả những tội lỗi tày trời của mình, Hoà vẫn vẫn ung dung sống một cách ngông cuồng để chà đạp người khác bằng thói côn đồ của mình.

Vì nghiện keo chó, nên mỗi lần “hít phê” là Hòa có những hành vi không kiểm soát và đánh cháu mà chẳng cần lý do. Vì thế, điều khẩn thiết mà các cơ quan chức năng nơi đây phải làm là xác minh rõ hành vi vi phạm để đưa Hòa vào một môi trường nào đó để giáo dục, nếu không mấy đứa nhỏ sẽ bị hành hạ cho đến chết”.

Vì chưa đủ tuổi nên vẫn giữ lại địa phương quản lý(!?)

Trước câu chuyện đẫm nước mắt của một gia đình vốn tan nát và sự hành hạ của người lớn đối với hai cháu bé, một lãnh đạo phường Tân Hưng (quận 7, TP.HCM) cho hay, do những đối tượng Trịnh Đức Hoà (SN 1998) chưa đủ tuổi xem xét trách nhiệm hình sự, nên vẫn giữ lại địa phương quản lý. S

au 3 lần tái phạm, chúng sẽ được đưa vào trường giáo dưỡng. Riêng Đức, phường đã làm hồ sơ gửi lên sở LĐ-TB&XH TP.HCM để tìm hướng xử lý triệt để.

Clip nữ sinh đánh nhau “lột sạch đồ” ở Bãi Cháy

Cách đây vài giờ, đoạn clip dài hơn 1 phút ghi hình nữ sinh đánh nhau khá “táo tợn” được chia sẻ trên mạng xã hội và đang nhận được những phản hồi gay gắt.

Trận xô xát diễn ra “khốc liệt” tới mức nội y của nạn nhân còn bị lột ra trước sự chứng kiến của nhiều người xung quanh. Tuy nhiên, điều đáng nói nhất vẫn là có rất nhiều nam, nữ thanh niên chứng kiến vụ ẩu đả này nhưng lại không có ai đứng ra can ngăn, thậm chí còn rất nhiều người lấy điện thoại quay lại và hô to: “lột đi”, “xé áo nhé”… như đổ thêm dầu vào lửa. Theo thông tin t?cung cấp kèm đoạn clip thì trận xô xát này xảy ra tại Bãi Cháy.

Kinh hoàng nữ sinh đánh nhau 'lột sạch' đồ ở Bãi Cháy

Cảnh tượng đông đúc nơi xảy ra ẩu đả.

Kinh hoàng nữ sinh đánh nhau 'lột sạch' đồ ở Bãi Cháy

Ban đầu, nạn nhân – tức nữ sinh mặc áo đỏ – còn có những chống cự.

Kinh hoàng nữ sinh đánh nhau 'lột sạch' đồ ở Bãi Cháy

Tuy nhiên sau đó, một nhóm cô gái khác ập tới nên nạn nhân chỉ còn biết… chịu trận.

Nhân vật trung tâm nổi bật nhất trong khuôn hình của đoạn clip là nữ sinh mặc áo đỏ. Ban đầu, khi bị đánh, cô gái có những động thái chống trả lại đối phương. Tuy nhiên, ngay sau những đòn đầu tiên ấy, một nhóm nữ sinh khác vào cuộc và ập đến liên tiếp túm tóc, đấm đá, dẫm đạp lên cô gái mặc áo đỏ. Dường như nhận thấy mình không có khả năng chống trả nên cô gái chỉ ngồi đó và đưa tay lên che mặt mà không có bất kỳ phản kháng nào.

Không chỉ dừng lại ở đó, chiêu thức “rẻ tiền” được các nữ sinh này áp dụng là lột quần áo. Nhóm nữ sinh liên tiếp dẫm đạp lên người và xé áo khoác ngoài của nạn nhân, thậm tệ hơn là còn tiếp tục lột nội y của cô gái này trước sự chứng kiến của nhiều người. Nạn nhân chỉ còn biết cố gắng giằng lấy chiếc áo khoác và dùng túi xách để che đi vùng ngực. Kết thúc sự việc, nhóm nữ sinh vẫn cố ra những đòn tấn công cuối cùng trước khi bỏ đi.

Kinh hoàng nữ sinh đánh nhau 'lột sạch' đồ ở Bãi Cháy

Rất nhiều cô gái xông tới và cùng một lúc túm tóc, đánh đập nạn nhân.

Kinh hoàng nữ sinh đánh nhau 'lột sạch' đồ ở Bãi Cháy

Hành động xé áo và lột nội y cực kỳ phản cảm.

Kinh hoàng nữ sinh đánh nhau 'lột sạch' đồ ở Bãi Cháy

Nạn nhân chỉ còn biết lấy áo che thân trước bao người chứng kiến.

Việc nữ sinh đánh nhau không còn là điều gì quá xa lạ nhưng vẫn là một vấn đề nhức nhối và nan giải. Tuy nhiên điều đáng nói ở đây chưa hẳn là những mâu thuẫn, xích mích nhỏ nhặt hay việc con gái dùng bạo lực để giải quyết mà là thái độ thờ ơ của những người xung quanh. Dễ dàng nhận thấy có mặt ở “trận chiến” này có nhiều nam – nữ thanh niên và việc họ dùng áp sực số đông để ngăn cản cuộc ẩu đả là điều hoàn toàn có thể. Tuy nhiên, không một ai làm thế, mọi người thờ ơ đứng ngoài cuộc mặc cho nạn nhân hứng chịu những cú đòn tới tấp, thậm chí còn “thêm dầu vào lửa” bằng những lời cổ vũ, tung hô cực thiếu lịch sự.

Rất nhiều người xem xong đoạn clip này tỏ ra lo lắng, ngán ngẩm. Một cư dân mạng bình luận: “Thật không hiểu các bạn bây giờ nghĩ gì. Mới xem được mấy giây là phải tắt đi ngay, cảnh tượng dã man mà tưởng như chỉ có trong phim trưởng nay xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật. Nói thật mình thấy các cô gái trong clip này và việc nữ sinh đánh nhau nói chung thật đáng xấu hổ, nếu không muốn nói nặng lời là thiếu văn hóa. Mình nghĩ dù câu chuyện đằng sau đúng sai thế nào thì những cô gái này cũng cần bị kỷ luật nặng. Đó là còn chưa kể, chứng kiến con nhà người ta bị đánh mà không ra tay cứu giúp, còn bình tĩnh quay được clip tung lên mạng thế này thì thật là không hiểu nổi.

Trung Quốc đã thay đổi chiến thuật trên biển Hoa Đông?

Chính phủ Nhật Bản cho biết Trung Quốc đã thay đổi thái độ hiếu chiến của mình trên biển Hoa Đông sang tiếp cận lâu dài, bớt hung hăng nhằm hạ thấp cảnh giác của các nước châu Á.

Theo tin tức từ Want China Times, Bộ quốc phòng Trung Quốc cho biết, nhiều máy bay Nhật đã đi vào vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) do Trung Quốc thiết lập trên Hoa Đông hôm 6/8. Không quân Trung Quốc đã theo dõi và giám sát các hoạt động của máy bay, trong đó các chiến đấu cơ F-15 của Nhật tiếp cận các máy bay Trung Quốc 2 lần.

Chiến hạm của hải quân Trung Quốc trên biển Hoa Đông

Tokyo trong khi đó đã nhận thấy 1 sự giảm về tần suất các tàu tuần tra của Trung Quốc xuất hiện trong vùng biển đang tranh chấp quanh đảo Điếu Ngư (theo cách gọi của Trung Quốc ) và Senkaku (theo cách gọi của Nhật Bản). Số lần tàu Trung Quốc tiến vào khu vực này trong 6 tháng đầu năm giảm xuống khoảng 40 lần, tức là 6,6 lần/tháng. Khoảng thời gian họ ở lại trong khu vực này cũng giảm từ hơn 4 tiếng xuống còn 2 đến 3 tiếng, theo như hãng tin Nikkei của Nhật Bản.

Bắc Kinh được cho là đã nhiều lần yêu cầu các tàu tránh đối đầu, đối lập với năm ngoái, khi các tàu Trung Quốc tìm cách bắt giữ các tàu đánh cá của Nhật và chặn đường của các cuộc tuần tra.

Sự thay đổi trong chiến lược được cho là có liên quan tới những căng thẳng đang gia tăng ở Biển Đông, nơi một tình huống khẩn cấp liên quan tới các bên đối đầu trong tranh chấp lãnh thổ có thể buộc Trung Quốc phải triển khai các tàu hải giám với số lượng lớn.

Các nguồn tin biết rõ về các vấn đề an ninh tại Nhật cho biết Trung Quốc tin rằng các căng thẳng gia tăng vì tranh chấp thổ sẽ không có tác dụng gì và không giành được sự cảm thông. Vì vậy, Bắc Kinh đã thay đổi chiến lược để duy trì một cuộc chơi lâu dài bằng sự hiện diện liên tục nhưng không hung hăng.

Tokyo sẽ khó khăn hơn trong việc đối phó với Trung Quốc nếu Bắc Kinh giảm bớt các hành động và ngôn từ khiêu khích, một quan chức quốc phòng Nhật Bản cho hay.

Dã Quỳ (Tổng hợp)

Em ruột tống tiền anh, không ngờ bị cắt cổ cướp xe máy và điện thoại

Dọa tống tiền anh trai nhưng không ngờ Nguyễn Văn Lý lại bị chính anh ruột cắt cổ rồi cướp đi xe máy và điện thoại.

Tống tiền, bị anh trai ruột cắt cổ, cướp xe máy (Ảnh minh họa)

Ngày 23/8, tin từ Cơ quan cảnh sát điều tra Công an Bình Thuận cho biết, bước đầu đã xác định được nguyên nhân vụ anh trai cắt cổ em ruột để cướp tài sản. Công an huyện Tánh Linh đã bắt được đối tượng khi tên này đang có ý định tự sát.

Theo lời khai của Nguyễn Văn Tâm (21 tuổi) ngụ Gia An, Tánh Linh, ngày 20/8, Tâm đi làm từ TPHCM về nhà.

Biết Tâm thường xuyên cá độ bóng đá và một số bí mật đời tư không tốt nên em trai Tâm là Nguyễn Văn Lý (20 tuổi) yêu cầu Tâm đưa 2 triệu đồng, nếu không, Lý sẽ tiết lộ hết bí mật cho bạn gái Tâm và cha ruột biết.

Khoảng 20 giờ ngày 20/8, Tâm nói Lý lấy xe mô tô để Tâm chở đến nhà bạn lấy tiền. Khi hai anh em đi đến khu vực rẫy cao su tại xã Gia Huynh, Tâm dừng xe nói chuyện.

Đôi bên xảy ra tranh cãi, Tâm dùng dao đâm bốn nhát vào lưng và cắt cổ Lý. Tưởng em trai đã chết, Tâm lấy điện thoại di động của em và xe môtô biển số 86B7-099.69 bỏ trốn.

Sau khi tỉnh lại, Lý bò đến xưởng chế biến mủ cao su gần đó và được cứu, đưa đi bệnh viện.Tâm trên đường bỏ trốn vào TP. HCM, đã thuê phòng trọ ở huyện Xuân Lộc, Đồng Nai lẩn trốn. Rạng sáng 21/8, Công an huyện Tánh Linh bắt được Tâm khi tên này đang có ý định tự sát.

Đây không phải lần đầu tiên xảy ra trường hợp anh trai nhẫn tâm ra tay giết em ruột của mình vì những mâu thuẫn nhỏ trong cuộc sống.

Trước đó, ngày 13/7, tại cụm 5, xã Hiệp Thuận (Phúc Thọ, Hà Nội) đã xảy ra vụ án mạng kinh hoàng, Nạn nhân là Nguyễn Văn L. (42 tuổi) đã bị chính anh trai ruột của mình là Nguyễn Văn Sáu (40 tuổi) dùng dao nhọn đâm dẫn đến tử vong.

Xảy ra mâu thuẫn và dẫn đến xô xát tại một đám cỗ nhưng được mọi người can ngăn, sau đó 2 anh em hẹn nhau đến để tách hộ khẩu.

Tiếp đó, Sáu hỏi về quyển sổ chứng nhận quyền sử dụng đất mà cha mẹ để lại. Trong quá trình trao đổi, hai anh em Sáu tiếp tục xảy ra mâu thuẫn.

Do quá bực bội vì anh trai không đồng quan điểm L. đã lấy một thùng nước bằng tôn đánh mạnh vào tay Sáu khiến Sáu bị rách một vệt dài ở tay phải.

Bị em trai đánh, Sáu đã tìm dao mổ lợn đâm một nhát vào bụng anh L. khiến nạn nhân tử vong ngay tại chỗ. Toàn bộ sự việc xảy ra trong sân nhà Sáu.

Công an huyện Phúc Thọ đã ra lệnh bắt khẩn cấp đối tượng Nguyễn Văn Sáu về hành vi giết người.

Nguồn : Báo Đất Việt